Ngày Quyền Cảnh Ân về nước, cậu không dám xuất hiện trực diện, chỉ dám lén nhìn từ xa.
Gặp lại sau bốn năm, dáng vẻ anh như hôm qua, quen thuộc đến mức ngỡ thời gian ngừng trôi. Anh cao hơn nhiều, dáng người gầy hơn, nhưng gương mặt vẫn mang nét thiếu niên chưa tan, khóe miệng khẽ nhếch vẫn lộ bóng dáng xưa. So với các Alpha vai rộng vạm vỡ, dáng anh không đồ sộ, nhưng tự có khí chất thanh tú nổi bật, thân hình thẳng tắp như tùng.
Lục Diên theo sau anh rất lâu, đến khi anh được tài xế nhà họ Quyền đón đi.
Nhờ bố mẹ mai mối, cả hai gặp lại, ngầm hiểu không nhắc chuyện cũ, yêu nhau nửa năm rồi kết hôn.
Ai cũng biết họ là trúc mã thanh mai, bố mẹ hai bên hiểu tính con mình, khá ủng hộ sống chung—trừ bố Lục Cố Tây Châu.
Cuối cùng Quyền Cảnh Ân từ chối, nói, “Sống chung trước hôn nhân không tốt cho danh tiếng của Diên Diên. Hơn nữa, người chọn sống chung trước là chọn cảm giác an toàn, thử xem có hợp kết hôn không—tôi và Diên Diên không cần. Chúng tôi đủ dũng khí chọn nhau kiên định, dù tương lai có khó khăn gì cũng không buông tay.”
Yết hầu Lục Diên dâng lên cảm giác chua xót, cậu siết chặt tay Quyền Cảnh Ân, dùng hành động này bày tỏ lòng mình.
Dù chỉ nửa năm, việc chuẩn bị đám cưới của cả hai không vội vàng. Từ khi biết hai người sẽ cưới, Quyền Cảnh Ân bắt đầu chuẩn bị.
Lục Diên thì lo tiệc đính hôn.
Ngày tháng bận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/di-vao-trai-tim-em-ha-hanh-quyen/2841063/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.