Tần Thư Dao cũng từ thời điểm tháng chín bảo Mộc chưởng quầy của cửa hàng gạo không thu lương thực vào, hai người Mộc chưởng quầy và Lí chưởng quầy cùng nháo đến chỗ Tần lão phu nhân, cuối cùng đều bị Tần lão phu nhân áp chế.
Quả nhiên ở lúc chiến loạn, Hoàng thượng hạ ý chỉ tất cả các cửa hàng gạo trong kinh thành đều đóng góp toàn bộ lương thực ra, cung cấp cho quân đội sử dụng.
Các tiệm gạo trong kinh thành đều ào ào đóng cửa, không ít chủ tiệm còn tưởng rằng trận tuyết tai này có thể kiếm một khoản lớn, lại không nghĩ rằng Mạc Bắc chiến loạn, bọn họ lại không dám kháng ý chỉ, chỉ dám giấu một bộ phận nhỏ lương thực, đại bộ phận đều bị quân đội đoạt đi.
Hai lựa chọn sáng suốt này của Tần Thư Dao, khiến cho Tần lão phu nhân và Tần Lương đều xem trọng liếc mắt một cái, đều cảm thấy Tần Thư Dao giải quyết công việc thận trọng, không chỉ có buôn bán có lời bạc còn giúp không ít nạn dân.
Trong lều của Tần phủ không chỉ có áo bông ấm áp, cũng có cháo bố thí.
Ngày hôm đó Tần Thư Dao vẫn mang theo nha hoàn và gã sai vặt tới cửa như trước, phát những áo bông và cháo. Chỉ là lúc đến giữa trưa, người cũng càng ngày càng nhiều, Tần Thư Dao cũng nghĩ sẽ mang theo Tĩnh Nguyệt trở về phủ.
Nhưng mà lúc này một cậu bé ăn mày bỗng nhiên vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt Tần Thư Dao, Tần Thư Dao chỉ cho rằng bé muốn ăn cháo, liền bảo người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dich-nu-muon-huu-phu/1509832/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.