Tần Thư Dao đưa quà xong, Tần Lương cũng phái người gọi Mộ Thiếu Dục đi. Mộ Thiếu Dục vừa đi, không khí trong phòng cũng thay đổi hẳn lên. Tất cả mọi người đang suy nghĩ hỏi Mộ Thiếu Dục đối xử với nàng như thế nào. Chỉ bởi vì ngay trước mặt Bạch Thiển, cho nên nói chuyện cũng quanh co lòng vòng.
Chỉ có một mình Tần Thư Dao sẽ đơn thuần vì người trong phủ chuẩn bị lễ vật, mà mỗi quà tặng đều được chọn lựa cẩn thận, cũng có thể nhìn thấy được vị trí của Tần Thư Dao ở trong lòng Mộ Thiếu Dục.
Ngô thị muốn cố ý để cho Bạch Thiển càng thêm oán hận Tần Thư Dao, liền cười nói: "Tam hoàng tử thật đúng là đau lòng Dao Nhi nhà chúng ta, mới gả đi ba ngày mà thôi, không ngờ lại chuẩn bị nhiều đồ tốt như vậy!"
Nói xong ánh mắt còn làm như vô tình ý liếc nhìn Bạch Thiển, chẳng qua là Bạch Thiển vẫn cúi đầu ăn điểm tâm trước mặt nàng, hoàn toàn không có hứng thú với cuộc nói chuyện của bọn họ.
Tần Thư Dao thấy bộ dạng này của bà ta, trong lòng hừ lạnh một tiếng, trên mặt vẫn duy trì cung kính và nụ cười đúng mực: "Mẫu thân nói đúng. Tam hoàng tử đối xử với nữ nhi cũng coi như tương kính như tân, ngay cả hoàng tử phi đối xử với nữ nhi cũng cực kỳ chiếu cố."
Lúc này, Bạch Thiển mới ngẩng đầu lên, ngây ngốc cười với Tần Thư Dao một tiếng.
Ngô thị thấy âm thầm cắn răng, xem ra chính phi này không phải là một kẻ ngu thì chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dich-nu-muon-huu-phu/1510066/chuong-217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.