Cho dù biết rõ tình cảm của Vũ Hoằng Mặc, nhưng nghe nói như vậy, trong lòng Bùi Nguyên Ca vẫn là nhịn không được khó chịu.
“Hoàng tổ mẫu nói đùa, lớn nhỏ phải có thứ tự, ngũ hoàng huynh đến nay còn chưa lập phi, tôn nhi làm sao dám đi quá giới hạn? Lại nói, vốn là lập Lý gia đại tiểu thư làm ngũ hoàng tử phi, đáng tiếc xảy ra chuyện như vậy, mối nhân duyên tốt liền hỏng rồi.”
Vũ Hoằng Mặc nói như là không có việc gì, biết Thái hậu muốn đổi đề tài nên cố tình nhắc tới chuyện ở Lâm Giang Tiên, nhìn thấy vẻ mặt Thái hậu và Hoàng đế đều đen không ít, mới lại nói tiếp, “Lại nói, lúc trước tôn nhi đã lập lời thề, trừ phi người đó có thể phù hợp hai điều kiện của tôn nhi, nếu không tôn nhi tuyệt đối không thành thân! Hoàng tổ mẫu đã quên sao?”
Nhắc tới chuyện này, sắc mặt Thái hậu càng âm trầm vài phần.
“Cửu ca ca, ta bằng lòng!”
Không nghĩ tới sau một phen biến chuyển, thế nhưng trong họa được phúc, Thái hậu lại tứ hôn cho nàng và cửu ca ca, Diệp Vấn Khanh lập tức nói.
“À?” Vũ Hoằng Mặc nhìn Diệp Vấn Khanh, đôi mắt sâu thẳm tối đen, “Vấn Khanh biểu muội, muội nói có thật không?”
“Thực —— “
“Câm mồm!” Không đợi Diệp Vấn Khanh nói xong, Thái hậu liền nhanh chóng cắt đứt lời của nàng, hai mắt nhìn chằm chằm Vũ Hoằng Mặc, đoán xem hắn nói thật hay giả. Thấy Vũ Hoằng Mặc vẫn là bộ dáng cười như không cười như cũ, tà mị phóng túng, hoàn toàn khó có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dich-nu-vo-song/289086/chuong-184.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.