Edit: tiểu an nhi (LQD)
Thủy Ngân từng có ba người bạn trai, trong gần ba mươi năm cuộc đời mình, những người đã từng là người yêu, cha mẹ và bạn bè, giống như những khóm bụi gai chặn ngang trên con đường đời của cô, có tác dụng giúp cô rèn giũa đau đớn.
Cha mẹ là người đánh nát tất cả tôn nghiêm của cô, sinh cô ra để chịu đựng đau khổ. Những người cô đã từng yêu, cho cô an ủi, nhưng lại đẩy cô tiến sâu vào thống khổ hơn. Bạn bè của cô, cho cô vui vẻ nhưng lại để cô lẻ loi.
Con người không phải vừa sinh ra đã kiên cường mạnh mẽ. Cô đã từng là người bình thường biết khóc biết cười biết náo loạn, từng chật vật không chịu nổi, từng phải trải qua tù tội, từng mua dây buộc mình, từng trốn tránh tất cả... Nhưng trải qua cực khổ, giống như luyện sắt trong lò nung, đã thiêu huỷ tất cả những gì vốn có của cô, đổ bê tông thêm một lần để có được cô của hiện tại này.
Con người biến thành bộ dạng gì có quan hệ rất lớn với những người gặp phải trong cuộc đời. Thủy Ngân chán ghét cha mẹ mình, bởi vì trong sinh mệnh của cô có lưu lại dấu vết và tổn thương do bọn họ gây ra. Chính vì bọn họ mà cho đến nay cô vẫn không chấp nhận được việc mang thai sinh con. Tình yêu cứ thế chấm dứt, khiến cho cô không muốn tiếp nhận tình cảm của một người mới.
Cũng không phải là sợ phải thất vọng thêm một lần nữa, chỉ là cô đã học được cách tự
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dien-tinh-xuyen-vao-kich-kho-tinh/892482/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.