Tôn Dĩnh làm thư ký cho Lương Cảnh Phàm gần hai năm, từ trước tới giờ chưa từng thấy qua có nghệ sỹ nào lại cả gan xông thẳng tới, hơn nữa lại là người đang bừng bừng lửa giận, quan trọng nhất là, cô ta đâu phải ngôi sao được công ty trọng dụng!
Tôn Dĩnh nhanh chóng bật dậy ngăn cản: "Thưa cô, Lương tổng hiện giờ đang bận, cô không thể vào."
An An hít một hơi sâu, nói: "Tôi không muốn làm khó cô, cô bảo Lương Cảnh Phàm tôi muốn gặp anh ta ngay bây giờ, nhất định phải gặp."
Tôn Dĩnh sửng sốt, lúc đứng dậy, cô ta đã biết quả này khó khăn, trong công ty có nhiều nghệ sỹ, kể cả những người không tên tuổi, không có tác phẩm tiêu biểu cũng luôn bày ra bộ dạng cao cao tại thượng, hiếm có người lại thẳng thừng như vậy, cô ta vừa nghe thấy tên thật của Lương tổng, liền phát hiện chuyện này có vẻ nan giải.
"Lương tổng vừa dặn, không gặp..." Tôn Dĩnh cân nhắc từ ngữ, chưa nói hết câu đã bị An An phất tay cắt ngang: "Tôi nói bây giờ nhất định phải gặp, nếu cô không vào báo, vậy tôi xông vào luôn!"
Nhưng cô vừa mới nói sẽ không làm khó tôi cơ mà! Tôn Dĩnh thầm kêu khổ, toan tiếp tục ngăn lại, bên trong lại vẳng ra tiếng động, giọng nói trầm tĩnh của Lương Cảnh Phàm truyền ra: "Cho cô ấy vào đi."
Vì bị Tôn Dĩnh ngăn cản, nên cơn giận của An An lúc ban sáng đã vơi đi một ít, nhìn thấy Lương Cảnh Phàm cũng không kích động tới nỗi muốn đánh người, cô chỉ lạnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dien/334680/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.