Hồ thôn, đối diện nhà họ Bạch, Trần Lâm mặc hán phục ngồi ở bên cửa sổ, livestream nói đùa với khán giả, mắt lơ đãng liếc nhìn về phía cửa sổ, thấy trong sân đối diện, Ngụy Hoa đang giơ xiên cá chuẩn bị đâm vào tim.
"A!" Trần Lâm hét lên, cầm di động, chạy ra khỏi phòng, vừa chạy vừa kêu: "Dì Ngụy, dì Ngụy, dì mau dừng tay! Dì bình tĩnh lại!"
Đi qua sân nhỏ, cô bước hai ba bước xông cửa vào nhà ho Bạch, sợ kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến Ngụy Hoa, Trần Lâm đi chậm lại, vội vàng hỏi: "Dì Ngụy, dì nhìn cháu đi, dì có khuất mắt gì trong lòng, chúng ta từ từ ngồi xuống nói, dì làm gì vậy chứ? Dì mau thả xiên cá xuống..."
"Tiểu, Tiểu Lâm à." Đột nhiên có người xông vào, Ngụy Hoa sợ hết hồn, lực tay dịu lại, xiên cá không đâm vào ngực, nhìn Trần Lâm, hai mắt bà trống rỗng: "Dì Ngụy phải đi cùng chú Đông cháu và Thiên Kỳ."
"Không, dì Ngụy, chú Đông và Thiên Kỳ bọn họ, bọn họ, hai người bọn họ ở cùng một chỗ, không cần dì đi cùng! Dì, dì đừng làm cháu sợ..." Trần Lâm lắp bắp nói, sợ đến sắp phát khóc.
Nhìn dáng vẻ Ngụy Hoa hoảng hốt, nhớ lúc cơm tối, mẹ của cô không ngừng thở dài, lẩm bẩm: " Nhà họ Cố đúng là gây nghiệt mà, người nhà đó giỏi thật, gϊếŧ chết hết nhà bọn họ, quá bi thương. Em Ngụy số khổ, buổi sáng Vĩ Đông vừa qua đời, buổi chiều con trai lại bị xe đụng..." Còn cố ý đốt nén hương, cầu đầy trời thần Phật xin thương xót, phù hộ Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/diep-thieu-cuc-suc-sung-vo/591160/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.