Luân Đôn, 1843
Hai phụ nữ trẻ đứng trước ngưỡng cửa của tiệm nước hoa, một người sốt ruột nhéo cánh tay người kia.
“Chúng ta có nhất định phải vào đó không?” cô gái nhỏ nhắn với giọng nói mang âm điệu Mĩ, “Em chán đến phát khóc ở mấy chỗ giống thế này, Lillian – chị thì ở trong đó và ngửi hương liệu hàng giờ liền – ”
“Vậy đợi trong xe ngựa với người hầu đi”
“Thế còn chán hơn! Bên cạnh đó, em sẽ không để chị vào đó một mình. Chị sẽ gặp rắc rối nếu không có em.”
Cô gái cao hơn cười tếu táo khi họ đi vào cửa hiệu “Em không muốn giúp chị tránh khỏi rắc rối, Daisy. Em chỉ muốn không đứng ngoài cuộc nếu chị thật sự gặp rắc rối”
“Rủi thay không có chuyến phiêu lưu nào ở một cửa hiệu nước hoa” cô cáu kỉnh đáp.
Một tiếng cười lặng lẽ chào mừng câu nói vừa nãy, và cả hai cô quay mặt về phía người đàn ông đeo kính đứng sau quầy hàng gỗ sồi kéo dài khắp một mặt cửa hiệu. “Cô có chắc không, thưa cô?” ông ta cười hỏi khi họ tiến lại gần “Có một số người tin rằng nước hoa ẩn chứa phép màu. Hương thơm của một thứ gì đó là cốt lõi của nước hoa. Và những mùi hương nhất định sẽ đánh thức bóng ma của tình yêu xa xưa, của những hồi ức ngọt ngào không thể so sánh.”
“Bóng ma?” Daisy lặp lại, bị kích thích máu tò mò, và cô gái kia nôn nóng đáp.
“Ông ta không muốn nói đến nghĩa đen đâu em cưng. Nước hoa không thể gọi hồn. Và nó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dieu-ky-dieu-cua-mua-thu-it-happened-one-autumn/174015/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.