10 giờ tối, Lẫm Đông nằm trên giường trong khách sạn, thò một cánh tay ra khỏi chăn. Ngoài phòng khách vang lên tiếng đóng cửa, là Hàn Cừ vừa nhận bữa tối mới gọi. Cậu vươn vai, những dấu vết hiện rõ trên cánh tay khiến cậu ngẩn ra một chút, vội vàng rụt lại. Tiếng bước chân của Hàn Cừ ngày càng gần, cậu ló nửa mặt ra. Hàn Cừ giả vờ gõ vào cánh cửa vốn đang mở, “Ra ngoài ăn hay để anh mang vào cho em?”
“Anh cứ để bên ngoài đi.” Lẫm Đông vừa mở miệng, giọng đã khàn đặc, vành tai lập tức đỏ bừng lên, “Anh ăn trước đi, em ra ngay.”
Nhưng Hàn Cừ không chiều ý cậu, đi đến bên giường, bế người đang trốn trong chăn lên.
“Ấy——” Cậu vừa bị nhấc bổng lên đã la lên, “Em đi được mà!”
“Anh muốn bế, sao nào?”
“…Ồ, vậy thì, anh bế đi.”
Hàn Cừ nhìn người đang đỏ bừng mặt trong lòng mình, mỉm cười. Phòng suite của khách sạn không lớn lắm, chỉ vài bước là đến quầy bar trong phòng khách. Anh tìm đệm lót cho Lẫm Đông, nhưng cậu lại xoa eo, “Em không muốn ngồi, đứng một lát dễ chịu hơn.”
Hàn Cừ gật đầu, “Được, không thoải mái thì nói với anh.”
Bây giờ Lẫm Đông nghe không nổi những lời như vậy, cậu vội vàng mở nắp hộp thức ăn ra, mùi bít tết vừa tỏa ra, cậu lập tức thấy đói, dao nĩa di chuyển lia lịa.
Hôm nay đáp hai chuyến bay, chỉ ăn qua loa hai bữa nhạt nhẽo trên máy bay. Sau khi gặp Hàn Cừ vốn định đi ăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dieu-nhay-xoay-tron-cua-lam-dong/3004491/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.