Ngày 23 tháng Hai, 1992
Bạn thân mến,
Tôi ngồi trong khu chờ của phòng khám được chừng một tiếng đồng hồ rồi. Tôi không nhớ đích xác là bao lâu. Thầy Bill có đưa tôi một quyển sách mới để đọc, nhưng tôi không tài nào tập trung đọc được. Cũng phải thôi.
Tôi thử lật mấy tờ tạp chí, nhưng cũng chịu. Không phải vì chán phần nội dung cứ bàn quá nhiều tới chuyện thiên hạ ăn cái gì, mà do trang bìa. Tờ nào cũng in một khuôn mặt tươi cười, và cứ hễ ảnh bìa là phụ nữ thì trăm phần trăm là cô này đang phô khe ngực. Tôi tự hỏi những cô đó làm vậy để khoe vẻ ngoài, hay chỉ đơn thuần do công việc nó vậy. Nếu muốn thành đạt, người ta có được lựa chọn công việc hay không nhỉ? Tôi không sao gạt được ý nghĩ này ra khỏi tâm trí.
Tôi hình dung ra buổi chụp ảnh của cô diễn viên hay người mẫu, sau đó cô này đi “ăn bữa trưa nhẹ” với bạn trai. Tôi thấy anh ta hỏi thăm ngày của cô thế nào, cô đáp chẳng có gì đặc biệt, cứ vậy mà làm thôi; hoặc nếu đó là lần đầu cô lên bìa báo, cô sẽ nói đang phấn khích bởi từ giờ cô bắt đầu nổi tiếng. Rồi tờ tạp chí ấy xuất hiện trên quầy báo, bao nhiêu cặp mắt ẩn danh nhìn nó, và nó mang ý nghĩa to lớn đối với một số người. Cô gái như Mary Elizabeth hẳn sẽ nổi giận khi thấy cô diễn viên hay người mẫu phô khe ngực như tất cả đồng nghiệp của cô, trong khi những tay nhiếp ảnh như Craig
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dieu-vu-ben-le/574965/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.