Ngày 29 tháng Tư, 1992
Ước gì tôi có thể nói rằng mọi chuyện đang tốt lên, xui xẻo là mọi chuyện không tốt lên chút nào. Thật khổ sở là đằng khác, bởi vì bọn tôi vào học lại rồi, mà tôi không thể tới những chỗ tôi vẫn thường đi. Mọi thứ không thể như lúc trước nữa. Mà tôi vẫn chưa sẵn sàng để nói lời từ biệt.
Nói thật với bạn, tôi chỉ tránh né mọi thứ.
Tôi đi loanh quanh trong các hành lang, nhìn người ta. Tôi nhìn các giáo viên, và tự hỏi tại sao họ ở chỗ này, họ có thích giảng dạy không, hoặc có thích bọn học trò không. Rồi tôi tự hỏi hồi họ mười lăm, họ thông minh cỡ nào. Tôi không có ý soi mói, chỉ là tò mò thôi. Giống như chuyện tôi nhìn tất thảy học trò và ngẫm nghĩ đứa nào trong số ấy bị thất tình ngay ngày đó, và bọn chúng sẽ phải đương đầu ra sao với ba bài kiểm tra cộng thêm một bài bình luận sách nữa. Hoặc ngẫm nghĩ xem ai là kẻ làm tan nát tim người khác, và tại sao. Tôi biết rằng cho dù vào học một trường khác, những đứa bị thất tình rốt cuộc cũng bị ai khác làm đau lòng kia mà, vậy thì tại sao tôi lại khó chịu quá như vậy? Mà nếu tôi đi học trường khác, tôi đã không quen Sam hay Patrick hay Mary Elizabeth hay bất kỳ ai ngoại trừ người trong gia đình tôi.
Tôi kể bạn nghe một việc đã xảy ra. Tôi đang trong siêu thị, đó là nơi dạo này tôi hay đi. Suốt vài tuần qua, ngày nào tôi cũng tới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dieu-vu-ben-le/574972/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.