Sau khi biết được những sóng gió trong bữa tiệc Nguyên Tiêu của gia đình nhà họ Minh từ Lâm Sơ Dao, Văn Đàn lập tức gửi tin nhắn cho Minh Trạc.
Hôm nay cô vừa luyện múa kiếm xong, khắp người không chỗ nào không đau nhức.
Hai phút sau, Minh Trạc gọi đến. Văn Đàn nhanh chóng bắt máy: “Anh về đến nhà chưa?”
Minh Trạc khẽ “ừm” một tiếng: “Vừa đến, em ăn cơm chưa?”
Văn Đàn rúc vào sofa: “Ăn rồi ạ.”
Ngập ngừng một lát, cô mới khẽ nói: “Em nghe Lâm Sơ Dao nói hôm nay anh về nhà bà ăn cơm…”
Minh Trạc đáp: “Lần sau đừng tặng nó túi xách nữa, tặng nó cái khẩu trang đi.”
Khóe môi Văn Đàn không khỏi cong lên: “Cô ấy cũng chỉ quan tâm anh thôi.”
Minh Trạc đóng cửa lại: “Nó đã nói gì với em?”
“Chỉ nói… chuyện anh với bố suýt cãi nhau ở trên bàn ăn thôi.”
Nội dung cụ thể là gì thì Lâm Sơ Dao cũng không kể chi tiết.
“Vậy nó có nói với em chuyện,” Minh Trạc chậm rãi nói tiếp, “bà nội hỏi anh khi nào thì dẫn em về gặp mặt mọi người không?”
Văn Đàn siết chặt bàn tay đang cầm điện thoại : “Không có…”
Minh Trạc lại nói: “Lần trước là do anh chưa sắp xếp ổn thỏa, bây giờ họ đã biết em là diễn viên rồi, em còn bằng lòng cùng anh về nhà không?”
Giọng Văn Đàn càng nhỏ hơn: “Nhưng mấy tháng này em đều phải quay phim, có lẽ không tranh thủ được.”
Đạo diễn Quách Thụ rất nghiêm khắc với hiện trường quay phim, thường không cho phép diễn viên nghỉ phép.
Khu phim trường mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729897/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.