Trong một mảnh không gian nhỏ, một cỗ đau đầu xông lên não khiến Lâm Phong từ trong hôn mê tỉnh lại.
-Ai ui, ta chưa chết sao.
Đúng vậy, Lâm Phong chưa chết, ngoài cái đầu còn đang choáng váng ra toàn thân Lâm Phong không có việc gì, Lâm Phong nhớ rõ bản thân đã gặp phải dị biến nào đó ở Ám Lâm vào ban đêm, may mắn vẫn còn sống a.
Tuy nhiên Lâm Phong không có bao nhiêu vui mừng, không chết... không có nghĩa là không mất tích, trước đây hắn từng nghe nhiều vụ mất tích ở Ám Lâm lắm rồi.
Mặc kệ, còn sống ngày nào hay ngày đó, trước mắt phải biết rõ bản thân đang gặp chuyện gì mới được.
Có quyết định Lâm Phong bắt đầu ngồi dậy quan sát cảnh vật xung quanh, dựa vào cảm giác u ám ở nơi đây Lâm Phong biết hắn vẫn còn trong Ám Lâm, tuy nhiên cái cảm giác u ám ở đây mạnh hơn bên ngoài vô số lần khiến tâm thần Lâm Phong không tự chủ được mà run lên.
Thế nhưng mà... một giây sau Lâm Phong cảm thấy có chút không đúng, mặc dù cảm giác u ám tăng mạnh nhưng xung quanh vẫn cảm thấy một loại khí tức tươi mát, điều này không hợp với khí tức của Ám Lâm, không lẽ mình không còn trong Ám Lâm.
Lâm Phong quay người lại kiểm tra sau lưng vì cảm giác tươi mát xuất hiện từ phía sau, cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Phong cười khổ:
-Đây không biết là may mắn hay xui xẻo a.
Trước mắt Lâm Phong là cả hơn trăm gốc linh dược, muôn hình muôn vẻ, đủ loại mà hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-phong-chi-ton/1462027/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.