Sara thử trọng lượng của cô trên hai chân, cô làm như vậy các buổi sáng kể từ hai tuần nay. Một lần nữa, đầu gối cô lại nhói đau. Cô rên rỉ và chờ cơn đau qua đi. Cái nẹp chân bằng cao su tổng hợp mà người ta dùng cho cô trong phòng cấp cứu có tác dụng nâng đỡ nhưng nó chẳng có ích gì với cái đau nhức nhối mà cô liên tục phải chịu đựng. Cô vẫn phải chườm đá chỗ sưng và dùng thuốc chống viêm. Và vẫn hy vọng rằng kỳ nghỉ dưỡng bệnh của cô chỉ là tạm thời, rằng sự nghiệp của cô chưa kết thúc hoàn toàn.
Cô liếc nhìn đống thuốc giảm đau trên mặt bếp và lắc đầu. Mềm yếu không phải là cô. Cô sẽ chịu đựng đến cùng.
Mới có chín rưỡi sáng và cô đã dậy được vài giờ rồi. Một ngày dài đằng đẵng đang chờ cô, thế nên một tiếng gõ cửa là một cách giải trí đáng được đón chào.
Cô khập khiễng đi về phía cửa, để hai cái nạng đằng sau. Bác sĩ đã nói rằng có thể chấp thuận việc tải nặng và cô cần phải chịu đựng hơn nữa và hơ
Cô ghé mắt vào lỗ quan sát. “Coop!” cô nói và mở cửa cho bạn mình.
“Có phải lúc không đấy?”
Cô gật đầu. “Vô cùng đúng lúc. Em phát ốm, phát mệt vì ngồi loanh quanh than thở cho bản thân. Vì vậy anh hãy vào nhà đi và hãy làm em quên đi những vấn đề của mình.”
Coop đi theo cô vào nhà, đóng cửa lại sau lưng.
“Sao anh không đi làm?” Cô hỏi. Thường thì anh ta hay đi sớm về khuya.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-dam-yeu-em-love-me-if-you-dare/2007012/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.