Hôm sau.Tháng tám trên Kim Đình Sơn trời nóng bức dị thường.Lục Châu ngồi vào đình hóng mát.Không cần tu luyện công pháp, cả cuộc đời hắn trở nên vô vị, tựa như một ông lão thôn quê ngồi trước đình hóng mát.Tam đồ đệ và cửu đồ đệ như thần giữ cửa đứng canh giữ bên ngoài.Sau khi xảy ra sự tình Chu Kỷ Phong ám sát sư phụ, hai người cũng không dám bất cẩn.Tuy bọn họ đều tin rằng Lục Châu có đủ thực lực để ngăn cản thích khách, nhưng để bọn đạo chích này lẻn vào Kim Đình Sơn là do bọn họ thất trách.“Sư phụ, tứ sư huynh… thật sự sẽ không xảy ra việc gì chứ?” Tiểu Diên Nhi nhịn không được bèn hỏi.Lục Châu nở nụ cười nhat.
“Yên tâm đi.”Tam đồ đệ Đoan Mộc Sinh đứng bên cạnh nói: “Tiểu sư muội, tuy lão tứ ham chơi, đôi khi có vẻ không đáng tin cậy, nhưng khi làm việc thì hắn luôn luôn cố gắng hết sức mình, điểm đó muội có thể yên tâm.”“Vâng… Ta chỉ sợ tứ sư huynh mải chơi mà quên đi chính sự.”“Nó mà dám… Nếu nó dám quên thì không cần sư phụ ra tay, ta là sư huynh cũng quyết không tha cho nó.” Đoan Mộc Sinh nói.Đoan Mộc Sinh kỳ thật là một người chất phác.“Nếu thất sư huynh có ở đây thì tốt rồi.” Tiểu Diên Nhi thầm nói.“Tiểu sư muội, chớ có nói bậy bạ.” Tam đồ đệ nhắc nhở.Phản bội lại sư môn là chuyện đại nghịch bất đạo.
Ở trước mặt sư phụ mà dám nhắc đến hắn, là muốn ăn mắng hay sao.Tiểu Diên Nhi cũng ý thức được mình lỡ lời, vội vàng thè lưỡi.Lục Châu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853048/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.