Lục Châu không trả lời câu hỏi của Tiểu Diên Nhi mà chỉ phất phất tay, đơn độc đi vào phòng.Những người khác không dám tiến vào, chỉ có thể chờ đợi ở bên ngoài.Bốn năm tên nữ tu Diễn Nguyệt Cung quỳ gối ở cửa ra vào, trên mặt tràn đầy lo lắng.Đoan Mộc Sinh, Phan Trọng và Chu Kỷ Phong nghe tin vội vàng chạy đến.
Đoan Mộc Sinh kéo theo xiềng xích nhưng không hề ảnh hưởng tới tốc độ của hắn, thương thế trên người có vẻ đã khôi phục gần như toàn bộ.Minh Thế Nhân lắc đầu nói: “Không khả quan lắm.”Đoan Mộc Sinh cau mày: “Lão tứ, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”Đám người nhìn về phía Minh Thế Nhân.Minh Thế Nhân thở dài nói: “Ta chỉ biết lục sư muội được sư phụ đưa về từ Ngư Long thôn ở phía Nam sông Độ Thiên Giang, từ nhỏ đã sống trên núi.”Những việc liên quan đến sư phụ, Minh Thế Nhân cũng không dám nói nhiều, lỡ như đắc tội sư phụ thì hậu quả khó mà lường được.Lúc này Phan Trọng mới nói xen vào: “Phía Nam sông Độ Thiên Giang của Đại Viêm… chính là địa bàn của Vân Thiên La tam tông.”Nhắc tới Vân Thiên La tam tông, vẻ mặt của mọi người có vẻ không được tự nhiên.Tiểu Diên Nhi không cố kỵ nhiều như vậy, nàng nghe không hiểu bèn hỏi nhỏ: “Tứ sư huynh, sư tỷ… Ta nghe mà không hiểu gì cả…”Minh Thế Nhân nói khẽ: “Thiên hạ đều là đất của vua, trước kia Độ Thiên Giang có dị tộc xuất hiện, tu hành giả thường đến đó gây hấn không ngừng.
Khi sư phụ đem sư muội về đây, không lâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853111/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.