Rượu vốn là vật khiến người ta cảm thấy vui vẻ.
Từ xưa đến nay, các văn nhân ngâm thơ đối tửu đều cần đến rượu.
Quân nhân luận bàn, múa đao lộng thương lại càng không thể thiếu rượu.
Lục Châu chậm rãi ngồi xuống, khẽ vung tay lên. Vò rượu được khống chế tinh chuẩn tỉ mỉ nghiêng ra đổ đầy chén rượu.
Hai chén rượu đầy toả ra mùi hương bay khắp tứ phía.
Nước bọt Phan Ly Thiên đã muốn chảy dài xuống đất… Nếu không phải vì biết rõ kẻ đến không thiện, có lẽ hắn đã xông lên uống luôn một bát cho sảng khoái.
Lục Châu bưng chén rượu đưa lên môi, khẽ nhấp một cái.
Kẽo kẹt, kẽo kẹt…
Trong quan tài phát ra âm thanh dị thường.
Độ mê rượu của Cung Nguyên Đô chẳng hề thua kém Phan Ly Thiên.
Hương rượu tràn ngập bốn phía khiến hắn ngứa ngáy khắp người.
Lục Châu không hề nuốt ngụm rượu này mà khẽ phun ra.
Phụt —— ——
Rượu b*n r* sắc bén như kiếm, chỉ trong giây lát chia thành ba đường trái phải và giữa, bắn về phía quan tài.
Keng keng keng!
Ba đạo kiếm cương cắm phập vào quan tài.
Hoa Vô Đạo lập tức tán thưởng:
“Suýt tí nữa ta đã quên tạo nghệ về kiếm đạo của Các chủ. Nhớ ngày đó Vân Tông La Trường Khanh không chỉ một lần khen ngợi kiếm thuật của Ngu Thượng Nhung, nhưng sở học của Ngu Thượng Nhung không phải do chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855713/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.