Vụt!
Lục Châu rút Trường Sinh Kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm toát ra ánh sáng màu đỏ rực.
Ngay sau đó, Lục Châu cảm nhận được sinh mệnh lực toát ra từ Trường Sinh Kiếm…
“Tiên nhân phủ ngã đỉnh, kết phát thụ trường sinh.” Lục Châu vừa đánh giá Trường Sinh Kiếm vừa ngâm lên câu thơ.
(Dịch nghĩa: Tiên nhân khe khẽ vỗ đầu tôi, kết tóc nhận được phép trường sinh.)
Có tin đồn rằng mỗi khi Trường Sinh Kiếm giết một người thì sẽ hấp thu một tia sinh mệnh lực của kẻ đó.
Xem ra đây là sự thật.
Khó trách Ngu Thượng Nhung lại coi trọng thanh kiếm này đến thế. Hắn phải dựa vào thanh kiếm này để tồn tại. Thanh kiếm này chính là mệnh của hắn.
“Sư phụ!”
Ngu Thượng Nhung quỳ xuống!
Lục Châu lắc đầu nói: “Đây chính là bí mật trường thọ của ngươi?”
Khi Cơ Thiên Đạo ban tặng thanh Trường Sinh Kiếm này cho Ngu Thượng Nhung cũng không ngờ được thanh vũ khí này có thể làm tới mức ấy.
Nhiều năm trôi qua, Ngu Thượng Nhung bỏ biết bao tâm huyết vào thanh kiếm này, sợ là chỉ mình hắn biết rõ.
“Huân Hoa Thảo sáng nở tối tàn, đồ nhi không thể không làm vậy!” Ngu Thượng Nhung nói.
“Ngươi cho rằng mình thật sự có thể trường sinh?”
“Trường Sinh Kiếm không thể giúp đồ nhi trường sinh… Nó chỉ có thể giúp đồ nhi được giống như những tu hành giả khác!” Ngu Thượng Nhung thành thật đáp.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855769/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.