Dịch: Hé
Một lần nữa, son môi của "Mục Hựu Ân" lại bị "An Thác Hải" hôn sạch, hơn nữa, thỏi son cũng bị anh lấy mất.
"An Thác Hải! Mau trả son cho em." "Mục Hựu Ân" giận sôi, cô chỉ vào bộ đồ quê mùa ngay cả nhìn cô cũng không dám nhìn trên người mình, quan trọng hơn là bộ đồ tối màu này khiến cả người cô toát ra sự u ám chết chóc, cô cảm thấy thoa chút son thì người mình sẽ không tối sầm tối sì như vậy nữa, "Chẳng lẽ anh không thấy bộ dạng lúc này của em khó coi lắm sao?"
Nghe "Mục Hựu Ân" nói như vậy, "An Thác Hải" cũng tỏ vẻ nghiêm túc ngắm nghía cô. Một lúc sau, anh nói: "Mục Hựu Ân, em xấu chỗ nào chứ? Rõ ràng rất xinh mà."
Xinh? Điêu toa!
"An Thác Hải" chỉ vào chiếc quần thụng của cô: "Anh cam đoan, phụ nữ ở khắp Istanbul này cũng sẽ không thể mặc chiếc quần hai lúa này thành dáng vẻ đặc biệt giống như em."
Đặc biệt ư? "Mục Hựu Ân" cúi đầu ngắm chiếc quần thụng của mình, hình như... hơi đặc biệt thật.
"Trang phục của em cũng rất đẹp mắt, dù kiểu dáng rất bình thường, nhưng khi mặc lên người em thì hiệu quả lại khác." Anh vỗ vỗ khuôn mặt cô: "Hựu Ân, Mục Hựu Ân, một người phụ nữ đẹp không nằm ở việc cô ấy trang điểm cầu kì đến đâu hay trang phục của cô ấy hợp mốt thế nào, mà nằm ở khí chất của cô ấy. Khí chất của người phụ nữ xinh đẹp chân chính chính là, cô ấy có thể mặc bộ đồ tầm thường thành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doa-hoa-toi-loi/927403/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.