Dương Kỷ Thanh đột ngột mở to mắt.
Thấy Nhậm Triều Lan đã an bài ổn thỏa cho bốn âm hồn, Dương Kỷ Thanh đứng dậy mở cửa phòng.
Vừa mở cửa, anh đã thấy Chu Hành đang lo lắng đi vòng quanh Tần Giang Viễn, trông giống như con lừa đang kéo cối xay.
"Sinh hồn của con gái ông và hai người bạn của cô ấy đã được tìm lại." Dương Kỷ Thanh cất lời, ngăn hành động xoay vòng của Chu Hành.
"Nhanh vậy sao?" Chu Hành ngạc nhiên. Mặc dù cảm giác từng giây phút trôi qua đều rất dài vì lo lắng quá mức, nhưng ông vừa mới nhìn đồng hồ, từ lúc Dương Kỷ Thanh đóng cửa cho đến bây giờ, còn chưa đến mười phút.
"Nếu chúng tôi chậm một chút, Tần tổng sẽ bị ông làm cho chóng mặt mất." Dương Kỷ Thanh lười biếng trêu đùa một câu, sau đó quay sang nói chuyện chính với Chu Hành, "Sinh hồn không nên rời khỏi thân thể quá lâu, tôi sẽ tiến hành gọi hồn ngay tại đây. Lát nữa khi tôi làm phép, ông hãy để người thân của bọn họ đứng bên cạnh giường rồi gọi tên bọn họ."
Chu Hành đồng ý ngay lập tức, nhanh chóng gọi điện liên hệ cho những người khác.
Không phải ai cũng tin vào các thế lực tâm linh ma quái. Chu Hành dễ dàng thuyết phục vợ mình, nhưng khi nói chuyện với gia đình của bạn bè Chu Nguyệt Đồng, ông bị những người đó nghi ngờ.
May mắn là gia đình Chu Hành và hai gia đình đó vốn quen biết nhau, cộng thêm uy tín của Chu Hành, nên cuối cùng gia đình của bạn bè Chu Nguyệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028263/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.