Ngũ Hạ Cửu còn nhớ rõ thân phận NPC của mình, vừa đi vào lầu năm cậu đã nhìn thấy trên khuôn mặt của đám người Lạt Bá đều mang theo nghi ngờ cùng hoảng hốt, còn chưa ổn định lại nỗi sợ được:
"Mọi người sao vậy?"
"Lầu ba, lầu bốn đều có rất nhiều xác chết di chuyển..."
Ngũ Hạ Cửu đi về phía bốn người Hà Nghiễm Hồng, giáo sư Trần, nhưng cũng không đến quá gần.
Nam Hồng Đậu ôm thật chặt tượng phật trong tay.
Lạt Bá nói: "Mọi người đến đúng lúc, trước đó bọn họ ở cửa chính của lầu một bệnh viện đã nói cái gì cũng không biết."
"Nhưng lúc này quay lại thì bọn họ đã tìm thấy một tượng Phật."
"Vật này chắc chắn có liên quan đến lời nguyền của chim đại bàng, tìm ra manh mối, chúng ta mới có thể rời khỏi bệnh viện."
Tạ Bàn liếc nhìn bốn người Hà Quảng Hồng, giáo sư Trần, nói:
"Trên người chúng ta đều có lời nguyền, nếu có manh mối gì, mọi người cùng nhau tìm, chẳng phải tốc độ sẽ nhanh hơn sao."
"Các người vì sao phải che giấu?"
Lạt Bá: "Đúng vậy, họ vì sao phải che giấu, hơn nữa vật này..."
Lạt Bá nói xong liền liếc mắt nhìn tượng phật đang được Nam Hồng Đậu ôm trong lòng, nói:
"Vật này vì sao lại ở trong bệnh viện? Vì sao có thể tới đây được?"
"Chẳng phải bọn họ cũng giống như chúng ta, đều bất tỉnh ở trên núi tuyết rồi mới được đưa đến bệnh viện bên này hay sao."
"Khi đó trên người họ cũng không có mang theo tượng Phật này, trừ khi...."
Nam Hồng Đậu nói tiếp:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-tau-luan-hoi-4-khu-rung-tinh-lang/1851102/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.