Ngũ Hạ Cửu so sánh rồi vẽ cả đầu lẫn thân thể uốn khúc của con rồng đá kia lên một tờ giấy mới.
Sau đó cậu lại ghép những ngã ba bọn họ ghi chép lại vào một đoạn thân rồng tương ứng, tìm ra vị trí hiện tại của bọn họ rồi đánh dấu lại.
Như vậy vừa nhìn là có thể biết rõ chỗ khác nhau giữa đầu rồng và thân rồng.
Ngũ Hạ Cửu chỉ vào đầu rồng trong giấy nói: “Có khi nào là người bộ tộc Quán sẽ xây dựng địa điểm quan trọng ở vị trí đầu rồng này không nhỉ.
Chúng ta đang ở đây, đi thẳng theo hướng này thì hẳn là có thể thông đến đầu rồng.”
Đào Bân nói: “Có thể lắm. Nói thế nào thì chúng ta cũng phải đi xem thử mới được.”
Triệu giáo sư nói: “Vậy thì đi thôi.”
Ba người thống nhất ý kiến. Thế là bọn họ chọn đường hầm thông đến đầu rồng, sau đó rời khỏi chỗ này
...
Trong khe núi Thiên Huyền.
Trải qua nửa ngày bận rộn, cuối cùng ba người Lỗ Thành, Lão Hầu và Tam Ma cũng tìm được không dưới bảy quan tài vàng.
Một trong số đó còn là cái quan tài treo mà Ngũ Hạ Cửu tìm được, sau bị Lỗ Thành âm thầm ghi nhớ.
Lúc này, ba người đi đến bên cạnh một cái quan tài vàng.
Lỗ Thành nói: “Tháo hết tầng gỗ phía ngoài xuống cho tôi. Tôi muốn xem thử bên trong đựng cái gì…”
Tốt nhất là bảo vật có thể bỏ túi mang theo bên người, để cho bọn họ còn mang xuống được.
Trong mắt lão Hầu đầy vẻ vui mừng, lên tiếng: “Được. Lão
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-tau-luan-hoi-khoi-dong-lai-khong-gioi-han/2180980/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.