Ngũ Hạ Cửu nguyên bản dùng hết sức kéo Tương Du.
Khoảnh khắc rơi ra khỏi hố, trong lúc Tương Du đang không tin và hoảng sợ, cậu đã đạp thẳng vào bụng Tương Du khiến cậu ta văng khỏi vách đá.
Cùng lúc đó, ánh mắt của cậu quét nhanh qua, đang muốn tìm một chỗ ổn định lại, trong tay nâng lên cái xẻng quân dụng.
Nhưng cậu không ngờ cổ tay còn lại của mình đã bị ai đó nắm lấy.
Ngũ Hạ Cửu bỗng chốc ngẩng đầu, liền thấy A Hữu nắm lấy cổ tay của mình từ trong hố nhảy xuống.
"Làm sao anh..." Ngũ Hạ Cửu vẻ mặt khó hiểu, sững sờ.
A Hữu liếc nhìn Tương Du rơi xuống, nhướng mày nói: "Vậy là cậu cố ý."
Anh còn cho rằng quan chủ bị Tương Du đẩy xuống.
Không kịp nói thêm gì, A Hữu và Ngũ Hạ Cửu cùng cố gắng dùng xẻng quân sự để móc dây xích vào quan tài treo, dùng nó để cố định mình lại.
A Hữu là người đầu tiên đứng trên quan tài treo, anh ta nắm lấy cổ tay của Ngũ Hạ Cửu và kéo cậu lên.
Cả hai cùng bám chặt vào sợi xích và vách đá để đứng vững.
Ngũ Hạ Cửu nhìn xuống và thấy rằng Tương Du vẫn ổn, cậu ta không bị ngã chết. Cũng giống hai người họ, Tương Du đã may mắn nắm được một sợi xích sắt gần vách đá.
Tương Du ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy oán hận nhìn chằm chằm Ngũ Hạ Cửu.
Ngũ Hạ Cửu không quan tâm, cậu ngoảnh mặt đi quay lại nhìn bóng ma khổng lồ trên sông.
Dưới ánh trăng, mặt sông, bóng ma, đáy vực sâu thẳm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-tau-luan-hoi-khoi-dong-lai-khong-gioi-han/2180985/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.