Màn trời tối đen mờ mịt, đất trời hoàn toàn chìm trong yên tĩnh, tiếng bát nháo náo loạn một ngày của kinh thành cũng chìm hẳn vào đêm đen, trong bóng tối, mấy đốm sáng lập lòe cũng chỉ tô điểm thêm cho màn đêm càng thêm đêm.
Phần lớn mọi người đã ngủ say từ lâu, nhưng lúc này Sở Ly vẫn đứng ở trước cửa sổ phòng mình, ánh sáng mông lung sau lưng không rọi được vẻ mặt của hắn lúc này, ngược lại càng khiến cho khuôn mặt đó nửa chìm nửa ảo, cũng không ai biết được hắn đang suy nghĩ gì.
Cửa phòng khẽ mở ra, Xuân Nhi ban ngày đã chịu đủ kích thích, kinh hãi nằm lê lếch một hồi bây giờ cẩn thận đưa đầu vào thăm dò, thấy Sở Ly đang đưa lưng về phía mình bèn cau mũi nhỏ nhẹ dịch vào.
Sở Ly phảng phất không nghe thấy, vẫn đứng trước cửa sổ không chút phản ứng, cho đến khi Xuân Nhi bước đến bên cạnh, ấp úng mở miệng: “Huynh… thực sự có nên xem lại không? Không lẽ trơ mắt gả nàng cho Quân Thương?”
Đầu ngón tay của bàn tay ẩn trong tay áo run lên liên hồi, sau đó hắn hơi nghiêng mặt để ánh sáng mờ nhạt dừng bên nửa sườn mặt, như xưa vẫn không ai nhìn thấy vẻ mặt rõ ràng của hắn ngoài một cảm giác quỷ quyệt mông lung.
Hắn cười khẽ một tiếng đầy quỷ dị trong đêm đen, mang theo một luồng khí lạnh: “Xuân Nhi ngươi có ý kiến gì?”
Lúc này, Xuân Nhi cũng không cảm thấy đáng sợ, chỉ khẽ hừ một tiếng, hơi nghiêng đầu nói thầm, nếu không tỉ mỉ lắng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-phi-cua-vuong-gia-yeu-nghiet/995905/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.