Thẩm phu nhân cứ như vậy quay về tiểu viện của mình, không để ý phong ba dậy sóng trong Phù Hương viện, cũng mặc kệ những món sính lễ với giá trên trời hay hôn ước với Thất điện hạ như nào.
Vừa rồi nếu không phải biết được Huyên nhân theo lão phu nhân và mọi người đến Phù Hương viện, lo lắng con gái yêu nói lăng lỗ mãng chọc giận đến Thẩm Nghiên Tịch, Sở Ly và Thất điện hạ, nàng tuyệt đối sẽ không vội vã đuổi qua đây.
Khi trở lại phòng của mình, nàng chỉ đứng yên bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, ánh mắt trống rỗng như chìm vào một cõi xa xăm.
Hôm nay biết được tin tức được truyền ra trong buổi lâm triều, nói rằng Thẩm Nghiên Tịch chính là muội muội bị thất lạc của Sở Ly trong nhiều năm qua, căn bản khi được biết đây không phải là máu mủ của Thẩm gia, trong nháy mắt nàng cũng chấn kinh một hồi.
Nàng vẫn luôn cho rằng Thẩm Nghiên Tịch là con riêng của Thẩm Chi Hối, bằng không sao Thẩm Chi Hối lại tự nguyện ẵm về Thẩm gia, vừa vặn thay thế cho nữ nhi chết yểu của nàng? Nhất là, nàng không bao giờ quên được, trong lúc vô ý bắt gặp ánh mắt lơ đãng của Thẩm Chi Hối khi nhìn đứa bé đó.
Đến khi biết được chân tướng sự thật, tâm trạng của nàng hỗn loạn không thành lời, phức tạp có, khó hiểu có, rất nhiều sự tình trong những năm nay đột nhiên dâng trào, có chút trăn trở, lại thêm ít buồn khổ, trái tim cũng lạnh dần đi, ngoài ra cũng có chút hoảng hốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-phi-cua-vuong-gia-yeu-nghiet/995907/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.