"Chúng ta quy ẩn được không?" Lăng Dạ Ảnh bỗng nhiên giữ chặt tay nàng, con ngươi thâm tình giống như diệu thạch màu đen nhìn Liễu Tư Nhiễm.
Liễu Tư Nhiễm sững sờ một lát, lập tức trong mắt chứa đầy lửa giận, giọng điệu châm biếm, "Ta nói làm sao Mộc Ly Yên lại có thể hảo tâm mà thả chàng đi, hóa ra chỉ là muốn chàng làm thuyết khách, thuyết phục ta quy ẩn đừng đối nghịch cùng ả ta, ả ta tính toán thật khéo."
"Đây là chủ ý của ta, ta chỉ muốn cùng nàng sống bình yên như trước đây, không quan tâm tới thế sự hỗn loạn nữa, chúng ta từng ngày sống tiêu dao là được rồi."
Liễu Tư Nhiễm cười nhạo một tiếng, "Tiêu dao? Chỉ cần một ngày còn Mộc Ly Yên, chúng ta không thể nào tiêu dao, chàng cho là bây giờ ta bỏ tất cả xuống quy ẩn cùng chàng, ả ta thật sự sẽ bỏ qua cho chúng ta sao? Sẽ không, ả ta sẽ không đồng ý cho sự hiện hữu của chúng ta."
"Không đâu, Ly Yên đã đáp ứng ta, hơn nữa ta tin tưởng Ly Yên nói được thì làm được." Lăng Dạ Ảnh lắc đầu, giọng nói cực kỳ tự tin.
Nghe vậy, Liễu Tư Nhiễm cười giễu cợt, khẽ xoa mặt Lăng Dạ Ảnh nói: "Ảnh, từ khi nào thì chàng lại ngây thơ như vậy? Lời nói của kẻ thù làm sao có thể tin tưởng? Nhổ cỏ tận gốc, đạo lý này ta nghĩ chàng cũng hiểu, là ả ta lừa chàng, cho chàng đến khuyên ta quy ẩn, sau khi ả ta đạt được tất cả liền đuổi tận giết tuyệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-sung-vuong-phi/1789674/chuong-c101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.