Giang Trần khẽ chau mày, trí nhớ của kiếp trước lại lần nữa mở ra. Hắn kiếp trước đối với trận pháp, cũng có nghiên cứu, Chư Thiên Vạn Linh Tỏa Thần Đại Trận này, Giang Trần tuyệt đối nghe qua, xem qua. Chỉ là hiện tại trí nhớ trong óc không có triệt để mở ra, hắn trong lúc nhất thời cũng nghĩ không ra đầu mối gì.
Bất quá Mãng Kỳ nào biết bí mật của Giang Trần?
- Giang Trần, bây giờ ngươi không cần hao tâm tổn trí đi cân nhắc, thậm chí tương lai một trăm năm, năm trăm năm, cũng không cần đi cân nhắc. Trừ khi tu vi của ngươi, có thể đứng ở đỉnh của thế giới này.
Mãng Kỳ khẽ thở dài.
Mãng Kỳ nói những lời này, kỳ thật Giang Trần đều minh bạch.
- Giang Trần, thứ này, ngươi nhận lấy.
Mãng Kỳ cho một vật cứng như ngọc mà không phải ngọc ra.
- Đây là cái gì?
- Thứ ở trên thân ta, cụ thể nói, là hàm răng của ta.
Nói là hàm răng, nhưng lại sáng như ngọc, chỉ là nhìn về phía trên phong cách rất cổ xưa, trái ngược với xương cốt Thần Ma bình thường, mang theo quái văn cổ lão.
- Chớ suy nghĩ lung tung, thứ này không phải vũ khí, cũng không phòng thân được. Công dụng duy nhất của nó, chính là ấn ký của ta, đại biểu cho ta.
Mãng Kỳ cười ha ha nói:
- Nếu như thời điểm ngươi cần ta xuất lực, đem chân khí của ngươi rót vào trong đó, ta sẽ thu được tín hiệu.
- Cần ngươi thì có tác dụng gì? Ngươi không phải không có khả năng ly khai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-ton-tam-gioi/1084443/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.