Trong viện yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người đều nhìn Tư Mã Vụ Tiễn, chỉ thấy nữ nhân này vẻ mặt lạnh lùng, không nhanh không chậm dạo bước đi tới trước mặt Yên Hành, cười một tiếng.
“Chẳng lẽ Yên phó tướng không thấy rõ chuyện xảy ra trước mắt là cái gì sao? Nếu như không phải có Bổn công chúa, chỉ sợ tiện nhân kia đã hại thêm một cái mạng rồi, Yên phó tướng hẳn nên cảm tạ Bổn công chúa mới phải, tuy nói là vong quốc nô, nhưng vẫn là một mạng người, chức trách của các ngươi chẳng phải là giám thị lấy những người này sao? nếu thực sự xảy ra án mạng, chẳng lẽ các ngươi một chút trách nhiệm cũng không cần gánh.”
Lời nói của Tư Mã Vụ Tiễn đầu tiên rất chậm chạp, nhưng đến gần cuối thì giống như người gây sự, tiếng nói trong trẻo lạnh lùng bức người, tầm mắt nàng còn nhìn chằm chằm Yên Hành.
Yên Hành ngẩn ra, dù biết rằng lời nói của Tư Mã Vụ Tiễn rất đúng, nhưng hãy nhìn xem bộ dạng hung hăng gây sự của nàng, không đem nàng hạ xuống đài thì còn gì mặt mũi, nghĩ thế nên gương mặt hắn trầm xuống, so sánh với áo giáp màu đen trên người còn đen hơn, căm tức nhìn Tư Mã Vụ Tiễn.
“Ngươi thật to gan, thật không ngờ dám nói những lời lẽ như vậy cùng bổn tướng.”
Vẫn ở một bên Trầm Thanh Ế nghe được lời Yên Hành nói…, tựa hồ thấy được hi vọng, lập tức xé môi nở nụ cười đắc ý, ngay cả gương mặt đau đớn cũng đã quên, nịnh hót mở miệng.
“Yên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-y-vuong-phi/622706/quyen-1-chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.