Trầm Trân Châu vừa mở miệng nói xong, thì mấy nữ nhân phía sau ai cũng không dám nói nhiều, chỉ có thể chống mắt cùng nhau ngó chừng Phượng Lan Dạ đang đứng trên thềm đá, chỉ thấy nàng ngoài cười nhưng trong không cười nhìn lại các nàng, chậm rãi mở miệng: "Nếu mọi người còn muốn ở lại, như vậy cứ ở lại đi."
Một lời vừa nói xong, thì nàng xoay người đi vào nhà, không thèm quan tâm đến những nữ nhân không biết lý lẽ đứng ở bên ngoài nữa.
Trầm Trân Châu vừa thấy nữ nhân này cuồng vọng như thế, thì không khỏi giận dữ, hướng về phía Phượng Lan Dạ ra lệnh: "Đứng lại."
Đáng tiếc tiểu thân ảnh ở phía trước giống như không nghe thấy gì, cũng không thèm để ý nàng chút nào, Trầm Trân Châu nhanh chóng tiến tới một bước, nhưng đề phòng bị gạt, nên dừng bước.
Đúng lúc này thì tiếng vù vù lại vang lên lần nữa, nháy mắt mấy đạo sợi tơ màu bạc , ở giữa không trung lần lượt thay đổi, chợt có một túi bông vải ở trên những sợi chỉ bạc lướt qua, rất nhanh bay đi ra ngoài, càng ngày càng nhiều, trong sân toàn là túi bông vải, bảy tám người nữ tử bị hù doạ, có người sợ quá run run nói mãi không xong, Trầm Trân Châu vừa ngẩng đầu nhìn lên đánh giá một phen, rồi bình tĩnh mở miệng: "Không có chuyện gì, đây là vải bông thôi, sẽ không mất mạng đâu."
Lời của nàng vừa nói xong, túi bông vải kia nhắm ngay nàng mà tập kích tới, bốp một tiếng, đánh vào sau cái ót của nàng, làm đầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-y-vuong-phi/622756/quyen-1-chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.