Lúc Lục lão từ bên phòng cách vách chạy đến, cả mu bàn tay của Hồ Hải đã đỏ lên, Hạng Tây cầm tay anh ta cũng không dám động vào, quay đầu kêu to với ông: "Có thuốc không ạ?"
"Không có việc gì đâu." Hồ Hải nói: "Xối nước lạnh là được, nước cũng không nóng quá."
Hạng Tây vội vàng buông tay ra, đi theo Hồ Hải đến bên bồn rửa tay: "Có đau không? Em thật sự không cố ý đâu, em..."
"Lấy tay pha trà sao?" Ông lão đưa đầu qua nhìn.
"Cái ấm nước." Hạng Tây đến bây giờ vẫn không hiểu được cái ấm nước sao lại như vậy: "Cái ấm bị... trơn."
"Trơn?" Lục lão ngẩn người: "À là ta..."
"Thầy lại không rửa tay mà đã sờ vào ấm phải không?" Hồ Hải quay đầu nhìn Lục lão: "Làm bánh tô một tay dầu lại đưa qua lấy ấm đúng không ạ?"
"Ta quên nói." Lục lão quay lại bàn trà sờ cái ấm bị Hạng Tây ném đi: "Đúng là trơn quá..."
Hạng Tây cạn lời. Hồ Hải rửa nước xong ngồi về lại bàn trà, cậu lấy khăn lau nước bị đổ ra trên bàn, lại cần thận lau ấm một lần, rồi lại dùng nước rửa tay lau lại một lần nữa.
Ông lão quá không đáng tin rồi!
Lúc Hạng Tây ngồi lại bàn trà một bụng buồn bực, lại khó mà nói được gì, trong lòng lải nhải quở trách Lục lão phải đến tám chục bận.
Hồ Hải lại ngược lại, có lẽ đã quen với Lục lão, dù sao cũng là thầy trò, còn cùng nhau biểu diễn lâu như vậy, anh ta cau mày nhìn Lục lão: "Thầy về sau có làm bánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doi-dua-lech/2463196/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.