Khoảnh khắc cánh cửa đóng sầm lại, cũng là lúc nước mắt cô bất chợt rơi. La Xán Xán vội lấy tay lau, rồi chạy xuống cầu thang.
La Xán Xán bước vào, Nguyên Nghị nói: “Em chờ anh một chút.” rồi đi vào phòng tắm. Lúc này cô nghe có tiếng máy sấy phát ra, mới biết là anh đang sấy khô tóc. Cô đi tới ghế sofa, ngồi xuống, đem số kẹp tóc mua cho Tây Tây đặt sang một bên.
La Xán Xán không nghĩ đến là Nguyên Nghị sẽ ở đây, cô vẫn luôn nghĩ anh còn đang ở Los Angeles điều tra nguyên nhân máy bay rơi.
Cô nhìn lên lầu, hình như ông bà của Tây Tây không có ở nhà, vậy thì có nghĩa là chỉ có một mình Nguyên Nghị ở đây. Cô thu ánh mắt lại, không biết nên nhìn vào đâu. Tiếng máy sấy từ phòng tắm phát ra quá rõ ràng, cứ như đang thổi vào tai mình, bỗng chốc tai cô ửng đỏ lên. Nhưng lại nghĩ đến chuyện cô rất khó vượt qua khoảng cách với anh, trong lòng không khỏi buồn bã. Ánh mắt cô cố tình né cửa phòng tắm, cuối cùng nhìn ra ban công.
Mà ban công cũng có thể tác động vào suy nghĩ của cô, vì có một đêm trước đây anh đã cùng cô đứng ở đó. Khi ấy anh rất gần gũi, cùng cô ngắm trăng. Ngày hôm sau còn cùng cô ngồi tàu trở về Bắc Thành, để xe lại nhà bố mẹ. Nguyên Nghị và cô ngồi cách nhau mấy khoang, sau đó anh đổi vị trí với người ngồi cạnh cô. La Xán Xán biết tất cả những gì anh làm đều không có ý gì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doi-em-tro-ve-se-noi-yeu-em/1040463/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.