Trách nhiệm đầu tiên của chúng ta là đảm bảo an toàn cho chuyến bay, và sứ mệnh là thứ mà tôi cảm thấy như là một phần công việc.
Sau khi lên máy bay, số lượng hành khách trong mỗi cabin sẽ được báo cáo cho tiếp viên trưởng, rồi tiếp viên trưởng sẽ thông báo cho cơ trưởng và cơ trưởng chỉ thị đóng cửa cabin. La Xán Xán sắp xếp lại hành lý khoang hạng nhất, các tiếp viên hàng không khác tự phụ trách hành lý khu vực của mình.
Lúc máy bay sắp cất cánh, La Xán Xán cầm micro thông báo cho hành khách những điều cần lưu ý trước khi cất cánh. Sau khi thông báo xong, các tiếp viên kiểm tra lại khoang máy bay, xem hành khách đã tắt hết thiết bị điện tử hay chưa.
Khi cất cánh, các tiếp viên ngồi vào ghế của mình. Dương Hồng Quyên ngồi bên cạnh nói với La Xán Xán: “Cô nói không sai, đúng là Viên Phi ngồi máy bay này, còn là ngay khoang tôi phụ trách.”
La Xán Xán thấy gương mặt tức giận của Dương Hồng Quyên, đáp: “Tôi thấy anh ta nói chuyện với tôi rất khách sáo, không phải loại người không nói lý lẽ. Anh ta cũng sẽ không cố tình làm khó dễ cô đâu.”
“Nếu không cố tình thì tôi đã không bị giáng cấp.” Dương Hồng Quyên nói xong, cũng không sợ La Xán Xán biết, nói tiếp: “Cũng là do lúc đó mắt tôi mù. Anh ta mặc đồ tây mang giày da làm tôi không nhận ra. Còn tưởng là người nào đẹp trai, giàu có, chủ động đi đến gần thì bị anh ta làm nhục nhã, còn bị khiếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doi-em-tro-ve-se-noi-yeu-em/1040474/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.