Chẳng mấy chốc.
Tháng chín khai giảng.
Sáng sớm, trời còn chưa sáng, Chu Kiều đã tỉnh dậy, đầu tiên là gội đầu, rửa mặt, rồi sấy tóc, buộc tóc đuôi ngựa. Cô đứng trước tủ quần áo một lúc lâu, thì điện thoại reo lên.
Cô liếc nhìn.
Tiêu Nhiên: “Ba phút nữa tới, xong chưa?”
Chu Kiều: “Sắp xong rồi.”
Cô liếc tủ quần áo, lấy ra một chiếc váy tay bồng màu xanh nhạt, mặc vào, để lộ một chút xương quai xanh và đôi chân thẳng tắp.
Cô đeo túi xách chéo vai, mở cửa bước ra ngoài.
Cô giúp việc biết cô sẽ đi học, sáng sớm đã dậy làm bữa sáng cho cô.
Chu Kiều cầm bữa sáng, cảm ơn cô giúp việc rồi ra ngoài.
Bên ngoài có một chiếc xe Jeep màu đen đang đỗ, Tiêu Nhiên ngồi trong xe chơi điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô như một con bướm, nhẹ nhàng bước xuống cầu thang, lao về phía anh.
Hôm nay trời có nắng.
Ánh nắng chiếu trên làn mi cô như điểm xuyết những vì sao.
Ánh mắt Tiêu Nhiên sâu thêm vài phần.
Chu Kiều chạy đến, th* d*c, “Chào buổi sáng.”
Tiêu Nhiên nhìn xuống, liếc qua chiếc váy của cô, “Anh mua à?”
Chu Kiều vừa chạy, má cô hơi đỏ, cô nói: “Anh còn nhớ à, chính là lần ở trung tâm thương mại đó, là một trong số những chiếc váy anh mua.”
“Trông có đẹp không?”
Tiêu Nhiên từ trong xe thò tay ra, vuốt tóc cô, “Đẹp lắm.”
Chu Kiều cười nói: “Anh xem, em không mặc chiếc váy đỏ kia làm anh khó chịu nữa chứ?”
Tiêu Nhiên ngừng tay một chút.
Anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/don-tet-ban-tiet-bach-thai/2954602/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.