Cuộc đối đầu đầu tiên
“Cô…” Từ trước đến nay, Chu Kiều là người đầu tiên dùng tiền để làm bẽ mặt ông cụ Tiêu, và cũng là người đầu tiên khiến ông cụ Tiêu phải cứng họng.
Lại còn là một cô gái trẻ.
Loáng thoáng nghe thấy tiếng trợ lý Tần lau bàn phía sau. Ông cụ Tiêu lấy lại lý trí, chăm chú nhìn cô gái trước mặt, cũng cất đi chút dịu dàng giả tạo nơi khóe mắt.
Ông đẩy cuốn tạp chí trước mặt, nói: “Xem ra cô không thích tiền.”
Chu Kiều nhún vai: “Trên đời này còn có người không thích tiền sao?”
Ông cụ Tiêu nghẹn lời, “Vậy tại sao cô không nhận?”
Chu Kiều: “Cháu không muốn trở thành người nông cạn như thế.”
Ông cụ Tiêu lại sững người, ngay sau đó, ông cười khẩy một cách lạnh lùng, “Cô bé, tôi đã nói rồi, cô còn trẻ, chưa biết sự hiểm ác của xã hội, đợi lớn thêm vài tuổi nữa, cháu sẽ hiểu được sự tàn khốc của xã hội này và những lợi ích mà tiền bạc mang lại. Con người cần sống thực tế một chút, đừng mãi sống trong giấc mộng.”
“Ồ, ông thấy cháu trai ông chỉ đáng giá mười triệu thôi sao?”
Ông cụ Tiêu lại nghẹn lời, theo phản xạ trừng đôi mắt sắc như chim ưng lên, “Cháu trai tôi dĩ nhiên không chỉ đáng mười triệu, thằng bé…”
Sau đó.
Ông cụ Tiêu cắt ngang lời mình, ông nhìn Chu Kiều với vẻ mặt đầy uy nghiêm.
Chết tiệt.
Suýt chút nữa thì bị cô bé này dẫn vào bẫy rồi.
Cả đời ông chưa từng thất bại ê chề như vậy.
Ông cụ Tiêu nheo mắt nói: “Mười triệu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/don-tet-ban-tiet-bach-thai/2954636/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.