Minh lúc này đang ngồi trong thư viện nhà David, dõi mắt chăm chú vào cuốn “Cổ Ngữ Rune – Văn Minh Ma Pháp” của tác giả Tacitus, một phù thủy gốc Germania, giáo trình học tập của Minh. Sách viết:
“Để bói toán và rút quẻ, họ thu hút sự chú ý của người khách lạ.Cách bói toán của họ là một phương pháp khá đơn giản: họ cắt một nhánh của một cái cây có quả sau đó chia nó thành những mẩu nhỏ được đánh dấu trước rồi tung nó vào trong một chiếc áo trắng. Sau đó vị chủ tế của cộng đồng-nếu việc bói toán là cho cộng đồng- hoặc người cha của gia đình nếu nó mang tính cá nhân, tiếp theo họ gọi các vị thần với khuôn mặt hướng lên trời, họ chọn ra ba chiếc que và giải thích dựa trên các kí hiệu đã được ghi trên đó.
Rune là một niếm tin cho những ai đi tìm lời khuyên. Nó sẽ rất có ích nếu các trò dùng đúng nơi, đúng lúc. Cổ ngữ Runes cũng khá là khó hiểu, nó chỉ gián tiếp dẫn đến câu trả lời nhưng các trò phải tìm ra thứ mà các trò cần. Đây chính là thời gian mà trực giác của người sử dụng chữ Rune phát huy. Thi thoảng những cổ tự Runes “hát” lên đối với các trò và những điều nó ẩn dấu đến với các trò một cách chính xác ngay lập tức.”
Minh gấp sách lại, bàn tay xòe ra, viên đá Rune đã xuất hiện trong tay hắn. Đây là một chữ Cen, tượng trưng cho ngọn đuốc. Minh đã từng thử trong tháp ma pháp ở đảo Celt, khi hắn nắm chặt viên đá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-nhan-harry-potter-phu-thuy-hang-dau/1377503/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.