Lúc trời trở tối, vì không thể đi tiếp nên mấy người họ đành phải cắm trại trong rừng cây.
Rin và Jaken sung sướng ngồi nướng cá, Sesshomaru không biết đã đi đâu. Aoko ngồi một bên rút từ trong túi áo ra một cái bùa hộ mệnh hồng nhạt, lặng lẽ cắn ngón tay trái chảy máu, nặn ra ba giọt nhỏ vào bùa hộ mệnh, sau đó khâu lại.
Lúc này mới vừa lòng nở nụ cười.
Rin tò mò nhìn sang : “Aoko đại nhân đang làm gì vậy ?”
“Bùa hộ mệnh.” Aoko nhét kim chỉ vào túi áo, ý bảo Rin ngồi xuống, sau đó gài bùa hộ mệnh vào đai lưng bên hông nàng, hình như rất vừa lòng.
Rin ngạc nhiên : “Cho Rin sao ?”
Aoko gật đầu : “Rin cần thứ này nên phải giữ thật cẩn thận nhé, chẳng may gặp được yêu quái hay nguy hiểm nó sẽ bảo vệ Rin khỏi bị thương.”
“Cám ơn Aoko đại nhân!” Rin nhào vào trong lòng nàng, “Rin rất thích.”
“Gọi tỷ tỷ đi.” Aoko ôn nhu sờ đầu nàng, “Người thân của Rin không phải đã qua đời trong chiến tranh rồi sao, vậy gọi ta là tỷ tỷ đi.”
“Vâng, Aoko tỷ tỷ.”
Jaken ngơ ngác nhìn một màn này, lầu bầu : “Rin trở thành muội muội của Aoko đại nhân, Aoko đại nhân sau này sẽ trở thành vợ của Sesshomaru đại nhân, vậy Rin tự nhiên cũng biến thành em gái của ngài. A a a, địa vị của con nhóc Rin này so với lão tiền bối ta còn cao hơn a a a …”
Rin và Jaken ăn xong cá rồi đành tựa vào gốc cây gần đó ngủ thiếp đi, Aoko lấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-nhan-inuyasha-vinh-hang-khong-ton-tai/426061/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.