Đây chẳng lẽ chính là cảm giác kết giao với người giàu có sao?
Một lần tùy tay đưa, đồng hồ tình lữ mấy vạn đồng, thật là không có bạc đãi tôi.
Đủ để thấy được cũng không quá bạc đãi nữ nhân khác!
"Đồng hồ này thực quý đi?" Tôi lấy lại nhìn kỹ, bĩu môi."Thực lãng phí, không bằng anh trực tiếp cho em tiền mặt, em còn nộp đủ học phí."
Anh không chút do dự rút trong túi ra tờ chi phiếu, kẹp vào ngón trỏ cùng ngón giữa, đưa ngay tới trước mặt tôi."Cầm nộp học phí!"
Thần thái tiêu sái cùng động tác này của anh, nghiễm nhiên giết chết tôi!
"Cảm tạ!" Tôi tiếp nhận chi phiếu, đồng thời đưa đồng hồ trả lại cho anh, không do dự cự tuyệt lễ vật của anh!
Anh mím chặt môi, ngón tay nắm chặt đồng hồ nằm trong lòng bàn tay, đồng hồ vô tội trong tay anh phát ra tiếng vang khanh khách. Tôi thay anh đau lòng mấy vạn nhân dân tệ kia, tôi phải làm thêm bao nhiêu giờ mới có thể kiếm ra a.
"Đúng, mật mã là bao nhiêu a?"
Anh quay lưng về phía tôi, đường cong buộc chặt, tôi đoán rằng, khuôn mặt anh tuấn của anh hiện tại khóe miệng nhất định đang run rẩy.
"Sinh khí sao?" Tôi đi lên, nhờ ánh trăng đối với anh cười nịnh."Chỉ đùa một chút với anh thôi."
Anh thật sâu nhíu mi."Vì cái gì muốn cự tuyệt anh?"
Bởi vì tôi không muốn làm Tần Tuyết thứ hai, không muốn trở thành một khách qua đường vội vã đối với anh.
Tại đây, tha hương nơi dị quốc, anh là người duy nhất tôi có thể ỷ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-phong-hoa-chuc-sat-vach-ban-xung-toi/2250352/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.