Món mỳ cay Thành Đô được Bạc Băng nấu thiếu tiêu chuẩn, vừa mặn vừa cay. Diệp Chính Thần không ngừng uống nước, hết ly này đến ly khác.
“Mỳ hơi mặn phải không?” Bạc Băng đã rất tập trung để nấu một bát mỳ thật ngon, lúc nấu cô cũng đã nếm qua rất nhiều lần. Nhưng mà bây giờ dường như cô chẳng phân biệt được hương vị nào nữa cả, đầu lưỡi cô nếm món nào cũng chỉ có đắng và chát.
Anh lắc đầu, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn, ăn chậm rãi, từng miếng, từng miếng.
“Không ăn được thì cũng đừng cố gắng.” Cô bước qua giật lấy bát mỳ, anh phản xạ có điều kiện chặn tay cô lại, tay cô va vào chiếc bát đặt bên cạnh, bát mỳ lớn đổ nghiêng, nước súp nóng đỏ chảy tràn trên mặt bàn, một màu hồng rực, có vài giọt chảy vào người anh.
“Thật xin lỗi!” Bạc Băng hoảng sợ vì mình vụng về, cô vội vàng chạy đi lấy khăn giấy để lau chỗ bẩn cho anh, nhưng vì quá lúng túng, cô vấp phải chân bàn, suýt chút nữa là té ngã.
Bạc Băng không hiểu rốt cuộc cô đang làm gì nữa, đầu óc thì cứ mơ mơ hồ hồ. Cô rõ ràng đang rất muốn bản thân biểu hiện phải thật bình tĩnh, không để anh thấy sự yếu đuối của bản thân, nhưng cuối cùng thì sao, càng cố gắng bình tĩnh cô càng nôn nóng, càng thất lễ, càng lúng túng.
Diệp Chính Thần bắt lấy tay cô: “Em đừng như vậy.”
Bạc Băng hít thật sâu, cười nói: “Em không sao, em ổn lắm…”
Tay anh siết chặt hơn, chặt đến mức xương cổ tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-phong-hoa-chuc-sat-vach/2241202/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.