Đang mơ màng trong giấc ngủ, Diệp Chính Thần nhận được một cú điện thoại, sau đó vội vàng xuống giường mặc quần áo vào: “Anh có việc phải đi, lát nữa anh sẽ về.”
“Vâng.” Bạc Băng ôm chăn tiếp tục ngủ, trên đó vẫn còn lưu lại độ ấm của anh.
Lúc gần đi, anh cầm một chiếc khăn ấm lau mặt cho cô, dặn dò cô ngủ thêm một lát nữa, nghỉ ngơi cho thật tốt. Khăn ấm trên mặt cô vô cùng ấm áp cũng giống như độ ấm của môi anh, trên người anh, khi chạm vào mặt cho cô một cảm giác vô cùng thoải mái.
Đi đến cửa, anh quay trở lại, hôn lên trán cô: “Đừng suy nghĩ nhiều, tất cả mọi việc hãy để anh xử lý, em cứ yên tâm đi.”
“Điều em lo lắng nhất chính là anh xảo quyệt như vậy, không chừng lại gây ra chuyện.”
Anh ghé sát vào cô, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô: “Cho dù anh có để người khác chịu oan, tuyệt đối cũng chỉ vì nụ cười của người đẹp mà thôi.”
Bạc Băng nghiêng người lườm anh một cái, nở nụ cười: “Đi đi, em cũng không phải hồ ly tinh.”
“May là em không phải.”
Bạc Băng cho rằng cô không phải là Tô Đát Kỉ, Diệp Chính Thần đương nhiên cũng không phải là Trụ Vương hung ác. Nhưng cô sai rồi, cô đã quá xem nhẹ Diệp Chính Thần, vì cô, anh thật sự đã khiến cho cho một người bị “oan” – Người đó chính là Ấn Chung Thiêm.
Gần chạng vạng, Bạc Băng nhận được điện thoại của Ấn Chung Thiêm, anh ta nói muốn gặp cô, sẽ chờ cô dưới tàng cây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-phong-hoa-chuc-sat-vach/2241259/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.