Quân nhân làm việc luôn có năng suất vô cùng hiệu quả, chưa đến nửa giờ, Tiểu Trần đã cầm một xấp giấy dày chứng nhận chuyển viện trở về.
Ông Diệp giơ tay tiếp nhận xấp giấy, Tiểu Trần cố tình không chú ý đến ông mà chuyển xấp giấy đến tay bên kia: “Bác sĩ chịu trách nhiệm trị bệnh không có ở bệnh viện, nên tôi tìm đến viện trưởng, thủ tục đã làm xong hết rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất viện.”
“Đây là gì?” Vị tư lệnh nào đó đúng là không dễ ứng phó.
“Đây là… Bản photocopy bệnh án.”
Vừa nghe đến bệnh án, ông Diệp giơ tay nhận xấp giấy, Tiểu Trần không thể không kính trọng mà đưa bệnh án cho ông bằng hay tay.
“Đặt năm vé máy bay đi Bắc Kinh, sau đó liên hệ trước với bên Tổng viện.”
“Vâng!” Sau khi nhận lệnh, Tiểu Trần ngẩng đầu nhìn Bạc Băng, cô nhanh chóng hiểu ý, lấy chứng minh thư trong túi xách ra.
Tiểu Trần nhận bằng hai tay rồi nhanh chóng bước ra ngoài đi đặt vé máy bay. Ông Diệp thì ngồi trên sofa xem bệnh án một cách cẩn thận. Bạc Băng không biết là ông xem có hiểu hay không, chỉ cảm thấy đôi lông mày màu xám của ông nhíu chặt lại suýt chút nữa là giao nhau. Hoặc thỉnh thoảng ông ngẩng đầu nhìn cô, giống như đang cân nhắc điều gì đó…
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở, hai ánh mắt có khí thế mạnh mẽ giống như tia laser, dường như muốn nướng cháy Bạc Băng.
Nếu muốn tránh cũng không thể tránh được, vậy thì cô nên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-phong-hoa-chuc-sat-vach/2241271/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.