Quay đầu muốn rời đi, lại bắt gặp ánh mắt của mẫu thân, bà chỉ mỉm cười khổ sở, lắc đầu ra hiệu đừng lên tiếng. Nét mặt ấy như đóa mẫu đơn đang dần tàn úa.
Đông Vũ thấy ta đứng ở cửa bếp, tưởng rằng ta cần gì, liền vội vàng chạy tới hỏi han. Ta vốn định kể nàng nghe lai lịch của miếng ngọc, dặn nàng nhất định chớ bán, nhưng giờ lòng dạ chẳng còn tâm trí. Nếu nàng có thể bán được, đổi lấy chút tiền tiêu tết — cũng là chuyện tốt.
Tết qua, Đông Vũ theo Lưu gia và cô cô học làm đậu hũ, người đến thăm hỏi cũng dần nhiều hơn.
Sau này càng ngày càng đông, không tránh khỏi có người tò mò về những kẻ tha hương như chúng ta. Có lần gặp Triệu Nhị Thiết nhà họ Triệu bị một đám thẩm nương bao vây, vẻ mặt khó chịu, liền chạy đến rủ ta ra ngoài chơi.
Trước khi ra cửa, Đinh bà bà quấn cho ta hết lớp này đến lớp khác, đến nỗi Nhị Thiết nhìn mà ngẩn ngơ.
Tuyết đã ngừng rơi. Lần đầu tiên ta mắt thấy tai nghe được dáng vẻ tiêu điều của thôn Bình Sơn — xa xa là dãy núi tối đen lạnh lẽo, gần hơn là đồng hoang trắng xóa.
Dù ta và Triệu Nhị Thiết gắng sức leo lên chỗ cao hơn, phóng mắt nhìn quanh, cũng chỉ thấy mỗi thôn làng đổ nát này, những căn nhà xiêu vẹo, thậm chí chẳng biết gọi là “nhà” có đúng chăng.
Ta hỏi hắn:
“Nhà ngươi còn có Đại Thiết à?”
Hắn đang định lén chạm vào áo choàng của ta, nghe vậy liền rụt tay, cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-vu-hoa-xuan-han-luu-thien-thanh/2885876/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.