Khi trở về từ nông thôn, Lâm Tiễn từng thề son sắt cô sẽ học được kỹ thuật! Cái gì trước ɭϊếʍ rồi cắn, nhẹ nhàng ʍút̼, cái gì cô cũng biết!
Nhưng khi chân chính thực hành, cô nhận ra lý thuyết trêи giấy hoàn toàn khác với thực hành. Không có gì trong sách dạy cô cách lấy lại hơi thở khi bị hôn cho đến khi không thở được!
Sau khi bị Tiêu Uyển Thanh ôn nhu mà triền miên hôn đến thất điên bát đảo, sau đó cô nhận ra trước đó hai lần, Tiêu Uyển Thanh đã dung túng chính mình mà kiềm chế đến mức nào.
Sau nụ hôn sâu, Lâm Tiễn vùi vào cổ của Tiêu Uyển Thanh, nghĩ khi cô vừa hôn, thu được không ít thứ ngọt ngào trong miệng Tiêu Uyển Thanh, trong lòng xấu hổ muốn chết.
Tiêu a di, sẽ ghét bỏ cô hay không a?
Nhưng, Tiêu a di thật ngọt ngào.
Hơn nữa, a a a a, thật lợi hại, cô che mặt ...
Lâm Tiễn hiếm khi ngại ngùng.
Tiêu Uyển Thanh ôm chặt lấy eo nữ hài, tim đập như sấm, eo mềm nhũn. Đôi mắt nàng ngấn nước, đôi môi đỏ mọng càng thêm ướt át, trêи môi nở nụ cười nhẹ. Nàng đưa má xoa xoa mái tóc cô, trong lòng thầm thở dài.
Ngay cả trong đầm lầy ngọt ngào, nàng cũng nguyện chìm sâu một lần nữa.
Nàng muốn, nàng muốn ôm cô thật nhiều.
Sau một lúc lâu, có thể chỉ vài giây, nữ hài giống như đã giải tỏa được tâm trạng ngại ngùng, quay lại nợ cũ, nghẹn ngào nói: "Được rồi, bây giờ không có gì bất ngờ nữa."
Tiêu Uyển Thanh chớp mắt, buông tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/du-sinh-vi-ky/1426630/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.