Ban đêm, trong phòng khách yên tĩnh, Tiêu Uyển Thanh thay quần áo ở nhà, thẳng lưng ngồi trêи sô pha. Những đầu ngón tay mảnh khảnh của nàng vô định trêи điều khiển TV, không có mục tiêu mà ấn đổi kênh, TV bị tắt tiếng.
Trong bốn ngày mỗi tuần Lâm Tiễn về muộn, khi gần đến giờ Lâm Tiễn về, Tiêu Uyển Thanh sẽ đến phòng khách đợi. Thỉnh thoảng, khi Lâm Tiễn vẫn chưa trở về thời điểm cô thường nên trở về, trong lòng Tiêu Uyển Thanh sẽ có cảm giác bất an, một phút như một năm trôi qua. Nhưng nàng không dám tùy tiện gọi điện giục cô, nhiều lúc nàng nghĩ muốn gửi cho Lâm Tiễn một tin nhắn hỏi thăm, khi nhận được câu trả lời của Lâm Tiễn, nàng mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nàng kỳ thật có hơi mất mát. Nếu Lâm Tiễn nguyện ý để nàng đón cô, nàng sẽ cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng nàng cũng không muốn miễn cưỡng, khi hài tử lớn lên, có thể luôn hy vọng tránh xa trưởng bối của mình, có nhiều tự do hơn cho riêng mình, nàng nên biết rõ bổn phận.
May mà Lâm Tiễn không để nàng nhọc lòng nhiều. Nói chung, cô luôn trở về 9 giờ rưỡi, lúc nào cũng về đúng vào giờ này.
Hôm nay, cũng là như thế.
Lâm Tiễn mở cửa nhìn thấy ánh sáng ấm áp quen thuộc từ phòng khách truyền đến.
Tiêu Uyển Thanh nhất định lại đang đợi cô.
Quả nhiên, cô bước vào phòng khách, nhìn thấy Tiêu Uyển Khánh quay đầu lại, nhướng mày cười với cô, nhiệt tình chào hỏi, "Tiễn Tiễn về rồi."
Nụ cười nhẹ, sóng mắt ôn nhu của nữ nhân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/du-sinh-vi-ky/1426725/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.