“A lô?” Frisco khe khé trong điện thoại. Miệng anh khô khốc và đầu nhảy choi choi như thể anh đã bị đập bởi búa tạ. Chiếc đồng hồ báo thức chỉ 9:36, và ánh nắng tuôn tràn dưới mành phòng ngủ. Nó quá chói, như chùm tia la-ze rọi vào đầu óc anh. Anh nhắm mắt lại.
“Alan, em hả?”
Sharon. Là chị gái anh, Sharon.
Frisco lăn người qua, tìm kiếm thứ gì đó, bất cứ thứ gì có thể làm dịu cái miệng khô kinh khủng của anh. Chai uýt-ky trên chiếc bàn cạnh giường vẫn còn khoảng nửa inch chất lỏng màu hổ phách bên trong. Anh với tới, nhưng rồi dừng lại. Không đời nào anh sẽ đâm đầu vào thứ này. Chết tiệt, đó là điều ông già anh đã làm. Ông đã khởi đầu ngày mới bằng một ngụm – và kết thúc nó bằng việc ngã sóng soài, say bí tỉ trên ghế trường kỷ trong phòng khách.
“Chị cần em giúp,” Sharon nói. “Chị cần sự giúp đỡ của em. Bệnh viện quân đội nói là em đã xuất viện và chị không thể tin nổi thời gian của mình lại may mắn đến thế.”
“Giúp đỡ bao nhiêu?” Frisco lẩm bẩm. Chị ấy đang cần tiền. Không phải là lần đầu tiên, và cũng không phải lần cuối cùng. Bà chị Sharon của anh là một người nghiện rượu như cha họ. Chị không thể giữ được việc làm, không thể trả tiền thuê, không thể nuôi dưỡng đứa con gái năm tuổi của mình, Natasha.
Frisco lắc đầu. Anh đã có mặt khi Tasha ra đời, được mang đến thế giới, kết quả của một người cha không danh tính và một người mẹ vô trách nhiệm. Frisco yêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dua-nho-cua-frisco-frisco-s-kid/287710/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.