Triệu Đào Hoa hiểu rõ ý tứ của chủ nhiệm Ngô, vì thế cô lại bắt đầu hai mắt đẫm nước lên tiếng, “Ngày đó hắn đi lên chân tín vật đính ước mà em họ tôi đưa, toàn bộ người ở đồn điền đều nhìn thấy, chính hắn cũng đã thừa nhận, nếu lãnh đạo không tin có thể cho người điều tra một chút.
Hiện tại bọn họ lại bắt anh hai tôi đi, thật sự là quá bắt nạt chúng tôi, tôi mới tố cáo hắn! Nếu lãnh đạo Ngô cũng không quản, vây tôi đây liền không sống…”Đào Hoa nói xong, hai hai tay che mặt, từ kẽ tay lăn xuống hai giọt nước mắt.
Ngô Quảng Ninh nhìn chóp mũi nhỏ phiếm hồng, khóe mắt ướt át của cô gái nhỏ này, có chút đồng tình với tao ngộ cô gặp phải.
Vì thế giọng hắn mềm xuống lên tiếng khuyển giải : “Cô nhóc đừng khóc, việc này tôi sẽ trả lại cho cô một kết quả, bây giờ cô trước tiên mang theo người nhà về đi.
”Nếu sự thật giống như lời cô nhóc này nói, vậy thì nhân chứng vật chứng đều có, hắn cũng có thể mượn cơ hội này giết chết nhuệ khí của Vương Dũng Cường.
Đến nỗi… nhà họ Thẩm bên kia, cũng là một cơ hội tốt để cảnh cáo bọn họ.
Hắn tin tưởng Thẩm Viễn Chinh là người thông minh, hẳn sẽ không trở thành một Vương Dũng Cường thứ hai, tìm đủ mọi cách bò lên trên…Thấy biểu tình của đối phương nghiêm túc, không giống như đồng ý cho có lệ, Triệu Đào Hoa làm bộ chà lau một chút khóe mắt không tiếp tục dây dưa đi xuống, “Được, vậy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dua-vao-rut-tham-nam-thang-o-thap-nien-70/361899/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.