Theo ánh mắt lần lượt thay đổi, Minh Vân Hương cảm nhận được một cỗ khí thế bức nhân, đối phương gắt gao giữ lại cô, việc người xe ầm ỹ quanh mình , lại không lấn át được sự im lặng giữa hai người lúc đó.
Toàn bộ tinh thần cảnh giới của cô, một lúc đầu phát hiện chính mình không thể tạ từ nghe lén nội tâm ý tưởng để làm rõ lai lịch đối phương.
Người này nếu không có tâm không tạp niệm thì chính là có tự chủ tốt, khống chế suy nghĩ được để ngừa cô thăm dò.
Cô nhìn anh không được, nhưng anh, lại tựa hồ biết ý nghĩ của cô.
Ân Chính Thạch chuyên chú nhìn cô, lần đầu tiên tiếp xúc, anh phải cẩn thận xác nhận đối phương hay có thể đọc tâm thật hay không, nếu cô đọc không được, cũng không cần lãng phí thời gian .
“Rất vui được gặp mặt.” Anh lễ phép nói.
“. . . . . .” Minh Vân Hương vẫn như cũ lặng yên, chỉ một lát sau, đứng dậy không hề báo động trước , bước đi.
Cô vừa ly khai, Ân Chính Thạch cũng lập tức đứng dậy, đi theo phía sau cô.
“Tiểu thư, xin đợi một chút.”
Người ta cũng không để ý tới anh, bước thẳng đi phía trước, anh theo sát sau gọi vài tiếng, vẫn như cũ không thấy đối phương đáp lại, mắt thấy cô sẽ quá đường cái , bất đắc dĩ, anh tự tay bắt lấy tay của cô.
“Tiểu thư, ta ở gọi cô.”
Đối phương đột nhiên đẩy tay anh ra, khẩu khí mãnh liệt.”Vị bác này, ngươi có phiền hay không!”
Bác. . . . . .
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-khoc-ta-luyen-tiec-nguoi/425765/chuong-1-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.