- Là gì?
- Tôi tên Huỳnh Vương Đế.
Băng Tâm quay sang nhìn hắn.
- Tên tôi anh biết rồi nên không cần nói nữa phải không?
- Đúng, cái tên đó y hệt như cô vậy, luôn làm tôi phải tăng nhiệt độ máy sưởi lên.
"Băng Tâm". Cô rất thích tên của mình, cô nghe Băng Đình Kim kể rằng Triệu Diệp Hương đã đặt tên cô như vậy khi bà vừa sinh hạ cô và nhìn ra vườn hoa hồng trắng bạt ngàn của căn biệt thự. Cái tên "Băng Tâm" xuất phát từ đó. Triệu Diệp Hương không muốn đặt tên sớm, bà bảo đến lúc sinh sẽ có một cái tên tuyệt vời xuất hiện.
Mải đắm chìm trong suy nghĩ một lúc thì hai người đã ở trong sân của nhà hát lớn Thượng Hải. Lúc này không có quá nhiều người nhưng không khí vẫn có phần vui vẻ náo nhiệt.
- Anh đưa tôi đến đây sao?
- Đúng vậy, vào thôi.
Huỳnh Vương Đế lái vào phía sau nhà hát rồi kéo cô ra khỏi xe.
- Nhưng tôi ăn mặc như vậy không thích hợp.
- Không cần lo lắng.
Qua cửa soát vé sau sân khấu, người giữ cửa chỉ cần nhìn thấy mặt hắn là cúi đầu chào, không nói một lời. Huỳnh Vương Đế chậm rãi kéo cô đi đến một căn phòng trên dãy hành lang. Đẩy cửa bước vào, Băng Tâm mới biết đó là phòng xem sân khấu của khách VIP, rất kín đáo, tiện nghi. Huỳnh Vương Đế ấn cô vào ghế, còn mình ngồi kế bên. Buổi hòa nhạc vừa vặn bắt đầu.
Đầu tiên là phần hòa tấu. Những giai điệu hùng hồn vang lên khắp thính phòng, từng người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dung-mau-rua-tinh-yeu/458235/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.