Trong lòng Cảnh Ngọc, mọi ảo tưởng lãng mạn lập tức tan biến.
Cảm giác như có ai đó cầm kim chích từng bong bóng màu hồng, không còn lại chút gì.
"Lần trước em còn phàn nàn với anh rằng ngày mai phải nộp bản thảo lần hai, đúng không?" Klaus chạm vào má cô, nhại lại giọng cô, "Hôm qua ai nói với anh là "Nhiều tài liệu quá, đọc muốn rụng cả tay, viết không nổi nữa", hôm nay lại tiếp tục ngủ rồi chơi game à?"
Cảnh Ngọc tức muốn đập đầu vào ngực anh, để cái người chỉ biết đứng nói lý thuyết này thử cảm nhận sự khổ sở của việc viết luận văn —
Nhưng mà, có lẽ với anh thì viết luận văn không phải là một sự tra tấn.
Anh giỏi viết, giỏi trình bày những điều khô khan thành những lập luận chi tiết và rõ ràng.
Cảnh Ngọc cảm thấy đầu mình càng đau hơn.
Lúc này, dù căn phòng kính đầy những báu vật quý giá xung quanh có đẹp đến đâu cũng không khiến cô phấn khởi.
Cô cố gắng thuyết phục Klaus, nhưng anh vẫn không hề lay chuyển, chỉ mỉm cười lịch thiệp từ chối mọi đề nghị khác của cô.
"Phải biết sắp xếp thời gian của mình," Klaus nhắc nhở cô, giọng điềm đạm. "Em yêu, đây là nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành."
Cảnh Ngọc thở dài, "... Được thôi."
Với tinh thần "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy," Cảnh Ngọc đành chấp nhận sự thật tàn nhẫn này.
Cô miễn cưỡng vuốt ve cây san hô lớn rực rỡ, với những bông hoa làm từ xà cừ và ngọc trai lấp lánh, những cành cây vàng óng ánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-da-le/385235/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.