Sau khi hạ triều, An Hoằng Hàn đi đến Ngự Thư Phòng. Hắn ném Tịch Tích Chi ở một bên, cũng may có đĩa bánh ngọt trên bàn, Tịch Tích Chi lén lút nhét vào trong miệng, đồng thời quan sát vị chủ nhân mới của nàng. Nhìn hắn cứ cách một lúc lại nhíu mày, Tịch Tích cảm thán. . . . . . "Thì ra làm đế vương cũng không dễ dàng gì."
Vừa phải đề phòng hạ thần có lòng phản nghịch, vừa phải xử lý việc nước từ trên xuống dưới để đảm bảo cuộc sống của con dân nước mình.
Làm người đã khó, làm Đế Vương càng khó hơn.
Sau khi ăn uống no say, Tịch Tích Chi nằm nghỉ ngơi dưỡng sức ở trên thư án. Đôi con ngươi trong suốt liếc về phía An Hoằng Hàn đang phê duyệt tấu chương, chữ viết trên đó ngoằn nghèo. Nhìn mấy lần, nhận ra mình không hề biết chữ viết của quốc gia này, Tịch Tích Chi liền tiến vào trạng thái tu luyện, điều hòa linh lực. Di chuyển chân sau, vừa mới chuẩn bị thay đổi thành tư thế khoanh chân , lại lảo đảo một cái, té ngã từ trên thư án xuống.
Mặc dù An Hoằng Hàn đang phê duyệt tấu chương nhưng cách một lúc lại nhìn con chồn nhỏ một cái, nhờ hắn lanh tay lẹ mắt, nhanh chóng bắt được cổ con chồn nhỏ, nếu không tiểu tử này mà té ngã từ trên thư án xuống thì chắc chắn phải ngã đau.
Nhéo bắp chân mập mạp của con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn nói: "Muốn làm gì mà nôn nóng vậy?"
Tịch Tích Chi đá văng bàn tay giày xéo thân thể nàng của người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/2533320/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.