Trong ba người bọn họ, Bạch Hồ sợ nhất chính là An Hoằng Hàn lạnh lùng. Một khi nhìn thấy hắn nghiêm mặt lên, nó lại bị hù đến toàn thân phát run.
Tứ chi bị tấm lưới quấn quanh gắt gao, Bạch Hồ đến nâng móng vuốt cũng không được, chỉ có thể tiếp tục mở miệng nói: "Bên phải vách núi có một chỗ nhô ra, dùng sức ấn xuống là có thể mở cơ quan ra."
Bạch Hồ cầu nguyện ở trong lòng, hi vọng chủ thượng mau mau rời đi, nếu không chủ thượng trách tội nàng nói cơ quan cho loài người, tánh mạng của nàng liền khó giữ rồi. Nàng đi theo bên cạnh chủ thượng làm việc nhiều năm, dĩ nhiên biết được hắn bụng dạ nham hiểm. Cũng không phải nàng chưa từng nghĩ qua việc thoát khỏi ma chưởng của chủ thượng, nhưng. . . . . . nói dễ hơn làm?
Phùng chân nhân sợ Bạch Hồ xảo trá, nhanh tiến một bước đi tới trước vách núi, vươn tay sờ soạng, không lâu sau, liền sờ tới chỗ nhô ra như lời Bạch Hồ nói. Chậm rãi dùng sức, Phùng chân nhân từ từ đẩy mạnh chỗ hơi nhô ra.
Tiếng rắc rắc vang lên trong sơn động.
Ba người Tịch Tích Chi nhanh chóng lui về phía sau hai bước, chỉ thấy nơi vách núi trước mặt kia từ từ nhấc lên trên, cho đến khi lộ ra một cửa người trưởng thành có thể đi qua.
"Tiến vào từ nơi này có thể đi tới chỗ sâu trong huyệt động." Giọng nói Bạch Hồ yếu ớt gần như khiến người ta không nghe được.
Tịch Tích Chi quay đầu nhìn hai mắt Bạch Hồ, vô luận là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/duong-thu-thanh-phi/86509/quyen-2-chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.